Con đường đi tới tự do – cuộc vượt ngục cho linh hồn


Chuyện xảy ra ở Trung Quốc, 25 thế kỉ trước:
Lão Tử trở nên rất nổi tiếng, con người trí huệ và không hoài nghi rằng ông ấy chính là một trong những người trí huệ nhất đã từng có. Hoàng đế TQ rất khiêm tốn yêu cầu ông ấy làm quan tòa tối cao, bởi vì không ai có thể dẫn luật của đất nước tốt hơn ông ấy. Ông ấy đã cố gắng thuyết phục hoàng đế, “Ta không phải là người đúng đâu,” nhưng hoàng đế vẫn cứ nhất quyết.
Lão Tử nói, “Nếu bệ hạ không nghe ta… chỉ một ngày ở tòa án thôi và bệ hạ sẽ được thuyết phục ta không phải là người đúng. Do khiêm tốn ta đã không nói ra chân lý với bệ hạ. Hoặc là ta có thể tồn tại hoặc là luật pháp của bệ hạ và trật tự và xã hội của bệ hạ có thể tồn tại. Cho nên… thôi cứ thử điều đó xem sao đã.”

Ngày đầu tiên một tên trộm đã đánh cắp gần nửa kho báu của người giàu nhất kinh đô bị đưa ra tòa. Lão Tử nghe vụ án và thế rồi ông ấy phán rằng tên trộm và người giàu nhất cả hai đều phải vào ngục sáu tháng.
Người giàu nói,”Ngài nói gì thế? Tôi đã bị ăn trộm, tôi đã bị cướp – đây là loại công bằng gì thế này, tại sao Ngài lại tống tôi vào ngục cùng thời gian như tên trộm?”
Lão Tử nói, “Ta chắc chắn là không công bằng với tên trộm. Nhu cầu cần cho ông vào ngục là lớn hơn, bởi vì ông đã thu gom nhiều tiền thế cho bản thân mình, đã tước đoạt tiền của bao nhiêu người. Hàng ngìn người đã bị ông áp bức chỉ để thu gom tiền về. Để làm gì? Chính tham lam của ông đang tạo ra những tên trộm. Ông phải chịu trách nhiệm. Tội đầu tiên là của ông.”

Logic của Lão Tử là tuyệt đối rõ ràng. Nếu đang có quá nhiều người nghèo và chỉ có vài người giàu thì bạn không thể chấm dứt kẻ trộm được, bạn không thể chấm dứt việc ăn cắp được. Cách duy nhất để chấm dứt nó là có một xã hội mà mọi người có đủ để đáp ứng nhu cầu của mình, và không ai tích lũy không cần thiết chỉ từ tham lam.

Người giàu nói “Trước khi Ngài bắt tôi vào ngục tôi muốn gặp hoàng đế, bởi vì điều này không theo phép nước; điều này không theo luật lệ của đất nước.”
Lão Tử nói “Đó là lỗi của phép nước và lỗi của luật lệ quốc gia. Ta không chịu trách nhiệm về nó. Đi mà gặp hoàng đế.”
Người giàu này nói với hoàng đế, “Tâu bệ hạ, nên phế bỏ người này ngay lập tức khỏi vị trí của ông ta; ông ta rất nguy hiểm. Hôm nay thần bị tống vào ngục, ngày mai bệ hạ sẽ phải vào ngục. Nếu bệ hạ muốn tự cứu mình, phải tống cổ người này đi; ông ta tuyệt đối nguy hiểm. Và ông ta lại rất hợp lý. Điều ông ta nói là đúng; thần có thể hiểu được điều đó – nhưng ông ta sẽ tiêu diệt chúng ta!”
Hoàng đế hiểu rõ điều đó “Nếu người giàu này mà là tội đồ, thế thì ta là tội đồ lớn nhất trong nước này. Lão Tử sẽ không ngần ngại tống ta vào ngục.”

Lão Tử được giải nhiệm khỏi vị trí đó. Ông ấy nói, “Ta đã cố nói cho bệ hạ trước rồi; bệ hạ làm phí thời gian của ta một cách không cần thiết. Ta đã bảo bệ hạ ta không phải người đúng. Thực tế ở chỗ xã hội của bệ hạ, luật của bệ hạ, và phép nước của bệ hạ là không đúng. Bệ hạ cần một người sai để cai quản toàn thể hệ thống sai này.”

Vấn đề là ở chỗ các lực lượng, chúng ta tạo ra để giữ con người khỏi rơi vào hỗn loạn, bây giờ mạnh tới mức chúng không muốn để bạn tự do trưởng thành – bởi vì nếu bạn có khả năng trưởng thành, trở thành cá nhân, tỉnh táo, nhận biết và có ý thức, bạn sẽ không cần tới tất cả những người này nữa. Họ tất cả sẽ mất việc, và cùng với mất việc họ sẽ mất mọi danh tiếng, quyền lực, quyền lãnh đạo, giới tăng lữ, chức giáo hoàng – tất cả sẽ mất tiêu. Cho nên bây giờ những người được cần tới lúc ban đầu để bảo vệ đã biến thành kẻ thù của nhân loại.

Cách tiếp cận của tôi không phải là tranh đấu chống lại những người này, bởi vì họ mạnh, họ có quân đội, họ có tiền bạc, họ có mọi thứ. Bạn không thể tranh đấu được với họ, bạn sẽ bị tiêu diệt. Cách duy nhất để thoát ra khỏi đống lộn xộn này là im lặng bắt đầu phát triển tâm thức của riêng bạn, điều họ không thể ngăn cản được bởi bất kì lực lượng nào. Thực tế, họ thậm chí không thể biết được điều gì đang diễn ra bên trong bạn.

Tôi cung cấp cho bạn giả kim thuật của biến đổi bên trong. Thay đổi bản thể bên trong của bạn đi. Và khoảnh khắc bạn được thay đổi, hoàn toàn được biến đổi, bạn bỗng nhiên thấy mình ở ngoài nhà tù, bạn không còn là nô lệ nữa. Bạn đã là nô lệ bởi vì hỗn độn của chính mình.

Nhớ, tự do không có nghĩa là hỗn độn. Không có nghĩa bạn có thể đi giữa lòng đường bất cứ khi nào bạn muốn. Không, tự do nghĩa là nhiều trách nhiệm hơn, nhiều trách nhiệm tới mức không ai cần can thiệp vào cuộc sống của bạn. Với tự do đó bạn có thể được để lại một mình, với tự do đó chính phủ không cần can thiệp vào bạn, cảnh sát không cần can thiệp vào bạn; với tự do đó luật pháp chẳng có liên quan gì tới bạn – bạn đơn giản ở bên ngoài thế giới của họ.

Đây là cách tiếp cận của tôi – nếu bạn thực sự muốn biến đổi nhân loại, từng cá nhân phải bắt đầu trưởng thành theo cách riêng của mình. Và thực tế đám đông không hề được cần tới trong quá trình trưởng thành đó của bạn.

Osho – Tự do: Dũng cảm là bản thân mình


3210 Total Views 9 Views Today