Bốn lần hẹn hò và lần cầu hôn bất ngờ trong toilet

Bốn lần hẹn hò và màn cầu hôn bất ngờ trong… toilet (2019)
Lần hẹn đầu tiên, chúng tôi chỉ đơn thuần là hai con người tìm hiểu nhau để hợp tác cho công việc tốt hơn. Tôi không chỉ từ chối lời mời đi Bali đón năm mới của anh mà còn thổ lộ rằng tôi không tin vào ý tưởng một tình yêu lâu bền trong hôn nhân. Điều này khiến anh im lặng không dám thổ lộ rằng anh muốn tìm kiếm một tình yêu lâu bền, nhưng trong thâm tâm anh muốn tìm hiểu về tôi nhiều hơn. Tôi thì chỉ ấn tượng nhiều về vẻ lịch thiệp quý ông và nụ cười rất đẹp của anh. Tôi không ngừng nhắc về nó và pha trò khiến anh cười thật nhiều. Nụ cười ấy như một dấu hiệu tâm linh về người bạn đời mà tôi không thể lý giải. Nụ cười giống hệt nụ cười của tôi.
(Tôi từng đọc một cuốn sách tâm linh nói về những người bạn linh hồn (soulmate) mà khi bạn gặp người ấy bạn sẽ thấy những dấu hiệu, đôi khi là một ánh mắt, đôi khi là một nụ cười, có lúc lại là cảm giác thân quen ấm áp như biết nhau từ lâu dẫu cho đó chỉ là lần đầu gặp mặt. Tôi tin vào tâm linh, vào duyên số và cũng tin duyên số ấy không phải do trời định mà do chính chúng ta tạo ra nữa.)
Lần gặp thứ hai, sau buổi họp bàn công việc, chúng tôi có duyên thiền định cùng nhau thật lâu trước một bầu trời xanh thẫm trong vắt phía trên một mảnh xanh rì của rừng cây rất hiếm thấy giữa lòng thành phố. Tôi lặng người đi trước cảnh tượng ấy và anh thì ngay lập tức bật lên một bản nhạc thiền êm dịu mây trôi. Chúng tôi cứ yên lặng thưởng thức quang cảnh ấy, sự tĩnh lặng an yên ấy.
Thật dễ để kiếm người truyện trò cùng bạn nhưng để kiếm được người vừa truyện trò lại vừa im lặng thiền định cùng mình thì thật không dễ chút nào. Cả đời tôi đã gặp gỡ biết bao nhiêu người nhưng để tìm người cùng chia sẻ khoảnh khắc thiền định thật không quá số 3 và anh chính là số 3 ấy. Một cảm giác đặc biệt nhen nhóm trong lòng và tôi quyết định mở lòng với anh nhiều hơn. Buổi hẹn thứ hai kết thúc bằng một bữa tối ngon lành với đồ ăn phong cách Tây cùng cocktail và ánh nến lấp lánh trong một nhà hàng lãng mạn. Điều đáng nói của buổi hẹn không phải chuyện đồ ăn ngon mà là sự ăn ý và tương đồng giữa chúng tôi đã gần như “thắp sáng” năng lượng hạnh phúc cho cả nhà hàng. Chúng tôi nói chuyện hợp ý và khiến nhau cười nhiều đến nỗi phải ôm bụng và đưa tay gạt đi nước mắt. Bạn anh ấy là quản lý của nhà hàng sau đó đã thổ lộ với anh rằng chúng tôi quá hạnh phúc đến nỗi dường như đã khiến tất cả mọi người xung quanh phải thèm thuồng ghen tị, chính anh ấy làm việc trong nhà hàng bao nhiêu lâu mà chưa từng thấy cặp đôi nào hài hước và vui vẻ đến thế. Tôi cũng thừa nhận bản thân là người hay chọc người khác cười và cũng đã gặp nhiều người hài hước, nhưng cười khiến tôi chảy cả nước mắt thì… anh lại được vinh dự xếp vào top 3 dù tôi chẳng nhớ top 1 và 2 là ai nữa.
Thế là chỉ sau hai buổi hẹn mà chúng tôi đã kịp hiểu về nhau từ gia cảnh, công việc, sở thích, lối sống… đặc biệt hơn nữa là kịp chia sẻ với nhau rất nhiều câu chuyện, nhiều nụ cười, những giọt nước mắt hạnh phúc và nhất là giây phút thiền định. Buổi gặp thứ ba không còn mang tính công việc nữa mà như hai người độc thân hẹn hò nhau lần đầu tiên, cũng như bao cặp đôi khác, chúng tôi đi cafe, đi ăn, đi xem phim nhưng vì chúng tôi đã “già”, thích cái gì sẽ làm cái ấy chứ không ở tuổi thẹn thùng như lúc đôi mươi, xuyên suốt buổi hẹn thứ ba, ngay từ lúc bắt đầu hai bàn tay tự tìm đến với nhau, nắm chặt và nguyên ngày hôm ấy chúng không rời nhau một giây phút nào. Cuối buổi xem phim, anh nhận được một cuộc gọi và liền sau đó thông báo với tôi rằng anh phải bay đi Singapore liền lập tức để sáng hôm sau dự một cuộc họp và phỏng vấn rất quan trọng. Hai đôi bàn tay phải tách rời nhau đầy buồn bã, quyến luyến.
Vậy là tình cảm vừa chớm, hai bên chưa kịp hứa hẹn gì đã phải chia xa. Trong 3 ngày đó chúng tôi giữ liên lạc thường xuyên và cảm giác nôn nóng được gặp lại nhau mỗi ngày lại thêm thôi thúc. Ngày anh về lại Việt Nam, tôi tặng anh một cây đèn bàn bằng mây tre mà tôi cực kì yêu thích. Chúng tôi bật đèn lên và bất giác cả hai đều cảm thấy như đang được “ở nhà”, một cảm giác mà cả hai đã kiếm tìm bao lâu nay nhưng không thấy. Đó là một cảm giác an toàn, ấm áp, hạnh phúc và rất đỗi bình an. Anh là chàng trai đã mất hết người thân trong gia đình, vô tình đến Sài Gòn làm việc và lỡ yêu vùng đất này, tuy chưa cảm giác thân quen như nhà mình nhưng cũng không muốn rời đi. Tôi là cô gái tự lập sống xa cách gia đình từ lâu và cũng đến Sài Gòn vì công việc, cũng lỡ yêu vùng đất này nhưng hết hợp đồng công việc sắp phải rời đi mà lòng chẳng muốn. Cả hai gặp nhau thật đúng thời điểm và địa điểm làm sao khi có thể khiến đối phương cảm giác như cuối cùng đã tìm ra tổ ấm của mình. Một cảm giác an bình hạnh phúc thật khó diễn tả.
Với những người ngoài cuộc thì có thể sẽ cho rằng việc chúng tôi yêu nhau vội vàng như vậy thật mạo hiểm, nhưng với người trong cuộc như chúng tôi thì việc tìm thấy nhau và yêu nhau nhanh chóng như thế quả thật là may mắn và phúc lành. Chúng tôi có cùng cảm nhận, suy nghĩ, cách nhìn nhận sự việc và tư duy giống nhau. Khi hai năng lượng giống nhau đủ lớn sẽ hút nhau rất mạnh – ấy là luật khoa học giải thích cho tình yêu sét đánh. Giải thích một cách đơn giản, chúng tôi tuy hai quốc tịch, hai văn hoá, hai ngôn ngữ, thậm chí hai thế hệ nhưng cả hai chúng tôi đều có “kinh nghiệm cuộc sống lẫn tình trường” đủ nhiều để biết đâu là “người đúng” hay “người sai” với cuộc đời mình.
Chúng tôi may mắn khi phải xa nhau ngay từ ban đầu để có thể quyết định chúng tôi có muốn ở cùng nhau hay không và muốn bao nhiêu. Anh nói với tôi rằng Singapore đề nghị anh một công việc tuyệt vời tới 6 con số để làm việc cho họ (đoàn Olympic Singapore) nhưng anh không thích cách họ muốn anh làm việc thuần lý trí mà gạt đi khía cạnh cảm xúc và đặc biệt anh không thích sống xa tôi nên anh đã từ chối công việc ấy, dù rằng nó là công việc anh từng mơ. Anh nói rằng anh đã tìm thấy tôi sau quá nhiều năm sống trên đời nên không thể để vuột mất tôi được. Thật ngọt ngào và cảm động. Tôi cũng cho anh biết rằng tôi có công việc kinh doanh và một căn nhà bé xinh đang đợi tôi trở về chăm sóc, nhưng tôi sẵn sàng từ bỏ hết để ở lại Sài Gòn cùng anh. Chúng tôi thoả thuận, rất nhanh chóng, rằng chúng tôi muốn gắn bó cùng nhau trên suốt đoạn đường đời sắp tới, bất kể con đường ấy dẫn tới đâu và khó khăn thế nào. Dưới ánh đèn bàn ấm áp, giai điệu bài hát Perfect vang lên và chúng tôi khiêu vũ cùng nhau trong nụ cười và cả nước mắt. Vâng, tôi lại khóc – giọt nước mắt hạnh phúc.
Hôm sau chúng tôi lên đường đi sự kiện cùng nhau và đã hoàn thành rất tốt công việc do cả hai đã chuẩn bị bao lâu nay cùng với sự hợp tác ăn ý của đôi bên. Ồ thật ra nhiều lần tôi phải phiên dịch lời giảng của anh cho các bạn sinh viên nhưng vì anh giảng quá hay lại quá quyến rũ khiến tôi quên bắng đi mất. Khi tôi thuyết giảng, dù chẳng hiểu một câu nào tiếng Việt nhưng anh vẫn lắng nghe mê say chăm chú khiến tôi thật hạnh phúc. Sự kiện ấy nếu không có anh, nếu tôi phải làm một mình có lẽ sẽ chẳng thể nào thành công đến thế.
Sau sự kiện, anh đề nghị một lần nữa về việc cùng anh đón giao thừa tại Bali và lần này, tôi đồng ý!
Nhưng vì là một cô gái quái chiêu, một nhà văn và một “nhà giả kim” đích thực, tôi quyết biến chuyến đi này thật bất ngờ và ý nghĩa, vậy nên tôi đã có một kế hoạch…
Một ngày đẹp trời cuối 2018, tôi giao hết việc kinh doanh thời trang vốn rất bận rộn mùa cuối năm cho cô em gái và đáp máy bay đi Bali. Cảm giác thật hồi hộp vì đây không chỉ là lần đầu tôi đồng ý đến Bali mà còn là lần đầu tiên trong đời tôi dự định sẽ “cầu hôn” một người. Ồ xin đừng quá quan trọng chuyện cầu hôn nghĩa là phải cưới xin thủ tục các thứ, đối với tôi lời cầu hôn đơn thuần là sự xác nhận của hai người về mong muốn gắn kết và chia sẻ cuộc sống cùng nhau một cách chính thức.
Buổi tối đầu tiên ở Bali sau khi gặp bạn bè anh và bàn chuyện công việc, chúng tôi trở về khách sạn. Sau bữa tối ngon lành lãng mạn cạnh hồ bơi, tôi hẹn anh vào… toilet vì có chuyện muốn nói. Và tại đây tôi đã chuẩn bị sẵn một lễ vật đặc biệt là hai chiếc bàn chải đánh răng xinh xắn và một bức thư thật dài.
Là một người viết lách (blog, sách) tôi biết sức mạnh của câu chữ, ngôn từ lẫn của những bức thư thay lời muốn nói nên đã vận dụng mọi ưu thế của mình trong bức thư tay khiến anh vừa đọc vừa bật cười nhưng cũng cảm động muốn rơi nước mắt.
Tôi viết rằng tôi rất yêu nụ cười của anh, đến nỗi tôi mong ước có thể nhìn thấy nụ cười ấy mỗi ngày, mỗi sáng thức dậy và mỗi tối trước khi đi ngủ. Rằng tôi yêu đôi môi của anh và muốn đặt lên đó những nụ hôn bất cứ khi nào có thể, vì lẽ đó, tôi muốn ở cùng anh tới cuối cuộc đời để là người có thể chăm sóc, bảo vệ và tạo ra thêm cho anh những nụ cười mỗi ngày.
Tôi muốn là người sẽ bảo vệ nụ cười ấy của anh bằng một hành động cực kì thiết thực là chăm sóc răng miệng của anh mỗi ngày. Vậy nên đôi bàn chải đánh răng tượng trưng cho lời hứa ấy và còn hơn nữa. Tôi hứa mỗi sáng khi anh thức dậy hoặc mỗi tối trước khi đi ngủ, tôi sẽ là người chuẩn bị sẵn kem đánh răng cho anh trên bàn chải. Nhìn vào bàn chải với kem đánh răng được chuẩn bị sẵn, tôi mong anh nhớ đến tình yêu của tôi dành cho anh, dù không đao to búa lớn, dù chỉ là những hành động bé nhỏ thôi nhưng chứa đầy tình yêu thương và tôi cũng mong anh đừng xem hành động ấy như một nghĩa vụ, nhưng là bằng chứng của tình yêu.
Ngoài chuyện kem đánh răng, tôi hứa sẽ là người sẽ khiến anh cười, khiến anh vui vẻ và hạnh phúc. Nếu tôi làm anh buồn, tôi sẽ xin lỗi và bởi vì tôi yêu anh rất nhiều nên tôi sẽ làm một việc mà tôi chưa từng làm trước đây, ấy là kể cả khi anh có lỗi, tôi vẫn sẽ là người xin lỗi trước, chỉ cần anh giơ bức thư này ra, tôi sẽ nhớ lại tôi yêu anh nhiều thế nào mà xin lỗi và làm hoà ngay. Vì trong tình yêu, thắng thua để làm gì?
Anh có thể làm tôi khóc, nhưng chỉ là nước mắt của hạnh phúc thôi, như anh đã làm tôi khóc khá nhiều những ngày qua. Cả đời tôi khóc rất nhiều nhưng nước mắt của hạnh phúc thì chỉ mình anh làm được. Mong anh tiếp tục “phát huy” tinh thần ấy nhé.
Cuối cùng, “Anh có dám kết hôn với một người tuyệt vời như em không?” là câu hỏi tôi dành cho anh với 4 ô trắc nghiệm trả lời: “Có” – “Tất nhiên có” – “Có chứ, Sợ quái gì” và “tất cả những đáp án trên”
Anh là một người thông minh, anh đã chọn ô Tất cả các đáp án trên. Và từ ấy chúng tôi sống rất vui vẻ hạnh phúc cùng nhau. Dẫu đôi khi có những hiểu lầm, tranh luận và bất đồng về văn hoá nhưng sau mỗi lần như vậy chúng tôi lại thêm hiểu và yêu nhau hơn. Anh là một người không chỉ đầy trách nhiệm, lịch thiệp, tử tế mà còn rất lãng mạn, ngọt ngào.
Chúng tôi hạnh phúc có lẽ chỉ vì một lý do thôi: chúng tôi là những người giữ lời hứa của mình. Mỗi ngày tôi đều làm anh cười và anh thì chỉ được phép làm tôi khóc giọt nước mắt hạnh phúc mà thôi.
Trích “Và tôi thấy luân hồi…”

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *