“Cho nên đôi khi anh HẾT muốn tâm sự cùng người lạ”
Tôi đang ngồi nhâm nhi tách cacao nóng nghi ngút khói, chàng trai ấy bước tới hỏi, “Em hỏi chị câu này được không?”
Tôi ngước lên nhìn chàng trai ấy rồi nhỏ nhẹ đáp, “Vâng. Nhưng khoan, em muốn hỏi chị hay hỏi cả ba chị?” – vì tôi đang ngồi cùng với hai bạn nữ nhân nữa.
Bạn ấy đáp, “Em hỏi cả ba chị luôn vì các chị là con gái, sẽ cho em góc nhìn của con gái.”
“Được rồi em hỏi đi”
“Câu hỏi của em là: giữa tình yêu và sự nghiệp, chị sẽ chọn cái gì?”
Tôi nghe xong câu hỏi, mất vài giây để hiểu cho hết câu hỏi và rồi tôi nhún vai. Chàng trai ngồi im chờ đợi và có lẽ đang đinh ninh rằng đó là một câu hỏi rất sâu sắc, tôi thấy vậy thì nói thêm, “Đây, câu trả lời của chị này…” rồi tôi lại nhún vai nữa – lần này chậm hơn, cậu ấy vẫn chăm chú chờ đợi, tôi đặt tách ca cao xuống, “thôi để nói thành lời vậy: Câu trả lời của chị là cái nhún vai này thôi chứ chị chả biết nói gì” và tôi quay sang chị Thuỷ, chị ấy cũng nhún vai đồng tình với tôi, Suzy thì không nói gì.
Chàng trai coi bộ thất vọng, “Không, em hỏi nghiêm túc mà, em đang mắc kẹt giữa tình thế lưỡng nan, giữa việc chọn tình yêu hay sự nghiệp, cho nên em muốn hỏi để có thêm góc nhìn mới.”
Tôi đáp, “Nếu em đang mắc kẹt, thế thì em phải đi hỏi bản thân em, xem cái nào với em là quan trọng hơn, cái nào em muốn chọn hơn, chứ đi hỏi tụi chị làm gì? Tụi chị có mắc kẹt đâu?”
Bạn ấy nói, “Em muốn có thêm góc nhìn từ phụ nữ nói chung.”
Tôi nhiều lời, đáp, “Không có phụ nữ nào là phụ nữ nói chung cả. Mỗi người nam hay nữ đều có hoàn cảnh, bối cảnh sống và cách suy nghĩ khác nhau, em hỏi đáp án từ người này để ráp vào người khác, là trật rồi.
Ví dụ chị đã có sự nghiệp rồi, chị sẽ muốn có tình yêu. Nhưng khi chọn đàn ông chị sẽ muốn một người đàn ông có cả sự nghiệp lẫn tình yêu, hoặc đã có thể vượt lên trên sự nghiệp để mà dám yêu dám sống, không mắc mứu vào sự nghiệp, không coi sự nghiệp như một cái cớ để trốn chạy. Có cả sự nghiệp lẫn tình yêu không tốt hơn chỉ có một trong hai sao? Mắc mớ gì phải chọn? Mắc mớ gì bắt người đàn ông phải chọn? Người mà yêu em thật sự sẽ không bao giờ bắt em phải chọn. Em mà thực đã có sự nghiệp và tình yêu thì em cũng sẽ thấy chẳng việc gì phải chọn. Chỉ những người chưa có gì trong hai thứ này thì mới bày ra việc chọn một trong hai thôi. Khi em chưa có sự nghiệp cũng chưa có tình yêu, em chọn cái gì?
Logic rất đơn giản, em chỉ chọn được cái mà em đã có trong tay rồi, thì nó mới là việc của chọn lựa. Còn không hãy đổi lại lời đi, rằng ’em nên theo đuổi cái gì’ – cái này lại là chuyện khác. Và hỏi người khác việc mình nên theo đuổi cái gì, lại càng ngớ ngẩn hơn. Cho nên bản chất câu hỏi của em nó chẳng có nghĩa gì cả. Em không tìm được câu trả lời có nghĩa cho câu hỏi vô nghĩa đâu. Cho nên chị vẫn rút lại, câu trả lời duy nhất chị có cho em, là cái nhún vai mà thôi.”
Bạn nam đăm chiêu suy nghĩ một lát rồi nói, “Câu chuyện của em thực ra là như thế này, thật sự em cũng không muốn kể nó với ai đâu…”
Tôi giơ tay dừng bạn ấy lại, vì không muốn một buổi sáng đẹp trời khi mà ca cao vẫn đang bốc khói, mây chưa tan khỏi rặng núi xanh và chim thì đương hót mà lại phải ngồi nghe câu chuyện tình yêu sự nghiệp của người lạ (nam nhân chưa tuấn tú), tôi nói:
“Khoan. Trước khi kể câu chuyện mà em không muốn kể với ai, nói thật với chị đi, em kể nó với bao nhiêu người rồi?”
Bạn ấy hơi sốc với câu hỏi, luống cuống mất 5 giây để định hình thì cũng tìm được câu trả lời rất thuyết phục:
“À, chị là người lạ đầu tiên.”
“Vậy trừ chị và hai bạn chị là những người lạ đầu tiên, thì bao nhiêu người quen đã nghe em kể câu chuyện này rồi?”
“À, chỉ vài người bạn thân thiết thôi!”
Tôi mỉm cười rất nhẹ rất duyên dù thâm tâm đang cười hà hà, “Đấy, không muốn kể với ai mà chỉ vài người biết thôi, thêm vài người lạ sắp biết.”
Nói chung là “buổi nói chuyện” chỉ khoảng 5 phút nhưng hai lần bạn ấy có chuông điện thoại và phải trả lời, bạn ấy thản nhiên nghe máy xong trở lại câu chuyện như không có hề gì xảy ra, cúp điện thoại thì cũng vừa quên béng luôn vừa hỏi gì và cũng chẳng buồn “apologize” – phép lịch sự rất nhỏ nhưng quan trọng.
Tôi quan sát bạn một lúc, nói luôn cho nhanh kết thúc câu chuyện: “Chị nói thật nhá, lời này có thể đau lòng đấy nhưng chị chẳng biết làm sao nói khác được. Em đang rất rối, em đang rất hỗn loạn và em chưa phải một người đàn ông đích thực đâu, thế thì em chưa thể làm chỗ dựa cho ai đâu để mà nói về chọn tình yêu hay sự nghiệp, em thậm chí còn chưa có sự nghiệp gì nữa là. Nên cái vấn đề chọn lựa này là vô nghĩa. Em nói mà không biết mình đang nói gì (nêu ví dụ ngôn từ mâu thuẫn bạn ấy bộc ra lúc vô thức), và em cũng không phải người tinh tế hay biết lắng nghe nữa kìa, em hỏi một câu chị đang chuẩn bị trả lời em hỏi luôn câu khác, thành ra cô nào mà yêu em, chị thấy tội cho cô ấy đấy. Thôi em chọn sự nghiệp đi để con gái người ta tìm được người tốt hơn. Khi nào em đàn ông hơn đã, biết lắng nghe hơn, bớt nghiêm trọng hoá vấn đề đi, (nhìn gương mặt nhăn nhau cau có là hổng tuấn tú, là đủ để nhận ra – tâm sinh tướng mà), nhìn rộng ra nhưng đồng thời bớt việc đi hỏi khắp mọi người về những vấn đề của mình đi, lúc em sẵn sàng rồi thì tình yêu với sự nghiệp sẽ tới, tha hồ mà chọn. Lúc ấy em sẽ tự biết phải chọn gì, phải làm gì để có mọi thứ mình chọn, chứ ngay bây giờ như chị thấy thì em đang chọn sai người để tâm sự rồi đấy.”
Bạn ấy đáp, “Em cảm ơn chị, những lời của chị giúp cho em rất nhiều.”
“Lại xạo nữa. Em đang ghét và giận chị bỏ mẹ ra thì có, cảm ơn mốc xì… ” – nhưng câu này mình hông nói ra, mình lẳng lặng quay lại với làn mây quấn quanh núi, với tách ca cao nóng ấm ngọt ngào và ngắm nhìn giọt sương đọng trên búp sen nơi một chú bọ cánh cam chấm đen đang nhởn nhơ dạo bước!
Năm lên 5, tôi chẳng bận tâm về đàn ông quyến rũ
Năm 10, tôi nghĩ ‘đàn ông’ HỌC GIỎI là quyến rũ
Năm 15, tôi nghĩ đàn ông ĐẸP TRAI là quyến rũ
Năm 20, tôi nghĩ đàn ông QUYỀN LỰC là quyến rũ
Năm 25, tôi nghĩ đàn ông TỰ DO là quyến rũ
Năm nay 30, tôi thấy người đàn ông biết THINH LẶNG mới thật sự là người quyến rũ! Quyến rũ chết đi được!
Cơ mà, để cho khách quan thì “luật” này cũng đúng với cả phụ nữ – phải không anh em?

