Sự công bằng của cuộc sống
Nhiều người cho rằng đời vốn dĩ không công bằng khi rõ ràng nhiều người giàu có hơn, sinh ra trong hoàn cảnh tốt hơn, sung túc hơn, ngoại hình đẹp đẽ hơn trong khi nhiều người khác thì sinh ra trong nghèo khổ ốm đau mà không thể thay đổi số phận của mình.
Một vài người khác, như tôi, thì lại cho rằng đời rất công bằng. Ai cũng có đúng 24h/ngày, 7 ngày/tuần, 365 ngày/năm và không ai có nhiều thời gian trong một ngày hơn ai cả, dù chỉ một giây. Ai cũng phải tuân theo và chịu tác động của cùng những định luật cuộc sống và những quy luật bất biến của vũ trụ giống nhau.
Nhìn rộng hơn ta sẽ thấy ai cũng có khả năng để thay đổi cuộc đời của mình và ai ai cũng đều có cùng nền tảng cơ hội để sống hạnh phúc hơn.
Đấy chính là sự công bằng của cuộc sống.
Vâng, đời có thể không công bằng về vật chất nhưng lại tuyệt đối công bằng về tinh thần.
Người giàu cũng có thể cảm thấy giận dữ, bất an dù cho họ có tất cả mọi thứ trên đời. Người nghèo, ngược lại, cũng có thể có cuộc sống bình an mãn nguyện kể cả khi họ chẳng sỡ hữu thứ gì cả. Người giàu có nhiều đồ ăn hơn nhưng không có nghĩa sức khoẻ sẽ luôn tốt hơn. Người giàu có nhiều nhà hơn nhưng không có nghĩa sẽ ngủ ngon hơn. Người nghèo ngủ trên chiếc giường sập xệ nhưng không có nghĩa giấc mơ của họ bị giới hạn. Người nghèo không có nhiều đồ xa xỉ nhưng không có nghĩa họ không có những niềm vui thú vị trong cuộc sống.
Một thực tại là ngày nay người nghèo thường chỉ nhìn và thèm muốn vật chất của người giàu mà không biết thứ người giàu đang tìm kiếm lại chính là thứ mà người nghèo luôn có trong tầm tay: sự ngon miệng trong mỗi bữa ăn, sự tin tưởng vào cuộc sống, niềm vui, tiếng cười, sự bình an, sự thanh thản…
Hãy nhìn vào những khía cạnh như vậy để nhìn thấy sự công bằng hoàn hảo của cuộc sống.
Nếu như chúng ta muốn sống cuộc sống khác đi thì buộc lòng chúng ta phải thay đổi cách nghĩ và cách hành động. Hãy tin rằng cuộc đời luôn công bằng để rồi phấn đấu tìm cách thoát khỏi thực trạng hiện tại, bớt đổ lỗi đi mà trân trọng mọi thứ mình đang có.
Như câu nói “nếu bạn không thể tìm thấy một con đường, hãy tự tạo ra con đường”. Đường không tự nhiên mà có nhưng là do người ta đi mãi mà thành. Bạn nhìn người khác có con đường đẹp đẽ, êm đềm, rộng rãi thênh thang và rồi bạn ghen tị cho rằng đời bất công. Sự thực thì bạn chỉ đang quên mất khả năng mở ra con đường của riêng mình. Mọi người đều có khả năng để mở ra những con đường riêng bởi lẽ chúng ta được sinh ra trong các hoàn cảnh khác nhau, môi trường khác nhau và mục tiêu sống khác nhau.
Giáo dục hiện tại hướng con người đến việc bắt chước hoặc đi theo người khác khiến cho cuộc sống của chúng ta trở nên khổ sở. Tưởng tượng cảnh có hai cánh cổng hoặc hai con đường cùng dẫn về một đích nhưng một bên to rộng và đang có hàng triệu người khổ sở làm mọi cách để chen chân vào. Trong khi cánh cổng còn lại thì hoàn toàn vắng người mà chẳng có ai chịu bước vào cả. Chúng ta không hề được dạy hay được khuyến khích để mở ra con đường của riêng mình. Chúng ta cũng không được dạy cách sống can đảm để trở thành những người mở đường cho người khác. Tất cả chúng ta đều được dạy hãy đi theo cái này, làm theo người kia, chạy theo xu hướng nọ. Giờ đã đến lúc chúng ta phải thay đổi tư duy ấy.
Nhớ rằng đời công bằng, không phải ở chỗ mọi con đường đều dễ dàng như nhau, nhưng ở chỗ ai cũng có khả năng tự mở ra con đường của mình. Và mọi con đường dù khác biệt thế nào cũng đều dẫn về một đích cuối cùng mà thôi. Cái đích ấy giống nhau cho tất cả, bậc đầu tiên là Cái chết cho thể xác và bậc cao hơn nữa là cái chết cho bản ngã. Để rồi từ cái chết đó bạn có thể tái sinh trong Tỉnh thức, sự tỉnh thức sau cùng mà mọi tôn giáo đều nói tới dù cho cách dùng từ là khác nhau, Niết Bàn hay Thiên Đường, Giác Ngộ hay vương quốc của Thượng đế. Chỉ một nơi thôi, nơi mà bạn không thể tới nếu không chết nhưng cũng là nơi bạn biết mình không bao giờ chết!
Phi Tuyết, sách Nghĩ khác để sống khác

